đời sống có lắm thứ rời rạc song khi đặt cạnh đủ khiến người ta hoang mang. ví dụ như danh hài anh vũ vừa mất tại mỹ thì với mong muốn được mang thi thể anh về nước của gia đình thay vì để bên ấy hỏa táng, bà bầu nghệ sĩ nhân dân hồng vân, cũng là chỗ thân với anh chỉ cần kêu gọi vài giờ là đã có hơn nửa tỷ. song đời sống không chỉ cho người ta thấy mỗi nghĩa cử chân thành, chu đáo và đẹp đẽ thế. trên mạng xã hội, bên canh sự tiễn đưa anh vũ thì lác đác đâu đó xuất hiện một cái xác của người đàn bà nào đó mà nghe đâu là bị giết, bỏ bao tạm bợ rồi vứt vào bãi rác nhà dân. đời khó nói, người nhiều khi cũng chỉ ngang một con chó. rồi người ta cũng kêu gọi mọi người share thông tin (không phải quyên tiền) để người thân đến nhận xác nhằm người ra người, rác ra rác cho bớt thối. thấy kêu gọi cả buổi mà giờ chả biết tin đã đến tai người thân chưa. cũng chưa kịp dứt vấn vương ra khỏi mạch chuyện ấy thì giật mình bởi xét về độ rền của danh tiếng thì tên mình có kém nghệ sĩ khá bảnh là mấy, vậy mà nhìn vào mấy con số thu nhập đã giật mình. ấy thế mà có đợt cô thu phí đọc mỗi đứa vài có vài trăm mà có đám cứ lầm bầm, nguyền rủa, chửi to chúng lo cô nghe, cô nghe thì cô lại nứng lồn, cả làng khổ.
cuối cùng thì làng chả khổ mà cô khổ. cứ thắc mắc cả năm qua mình vì một đứa nào đó để được gì? chưa nghe nó nói gì song cái thái độ của nó thì mình thấy mình cũng suýt bằng được với cái băng vệ sinh chứ chả chơi. thì phải thấy à hóa ra cô sai lầm bởi để nhìn nhận đúng và đủ thứ tinh thần nào đó con người ta cần đến tầm vóc và trí tuệ nữa chứ không phải ta cứ mang hương hoa đến cho ai thì họ cũng sẽ biết nên đặt để đó vào đâu. nôm na như dương cầm thì làm sao có thể làm lợn đồng cảm mà nhiều khi nó còn tóe ra những suy nghĩ khác. ví như thay vì biết yêu biết quý lấy cô thì chú nào đấy cứ ngày đêm sợ lỗ. bởi nó thấy cô nâng niu và chăm chút cho nó chu đáo quá nên nó nghĩ ngay ra rằng giá trị của nó cũng suýt nữa là chạm dái thiên lôi chứ thấp lè tè thì sao cô làm thế. chưa rõ mình quý giá chỗ nào song cứ thấy ai nâng niu là phải nghĩ mình được giá đã. đó là cái tư duy thường thấy của người việt. bởi thế mà nhiều thằng chả hiểu vì nhẽ gì mà trở nên khệnh khạng. hỏi vì sao lại bảo vì có tài, hỏi tài gì nó bảo phải mai mốt mới biết giờ đang đợi nó đến. ngạc nhiên hỏi vì sao biết tài sẽ đến, nó giả lời thày bói nói và linh cảm của một thiên tài luôn cho họ thấy những điều mà những người bình thường không nhìn thấy được. tài sau đó có đến thật không chả rõ song rõ nhất là số ấy hơi nhiều hay ít nhất đủ làm chả ít cô...thất vọng, chuyển mộng sang lấy tây cho sang. chả chịu thấy hay thấy chả dám nói chứ giá giai việt giờ ngang thanh long, loại dành cho lợn. chả thiếu anh đang rấm rức vì ngày xưa chưa biết trân trọng cái tình của cô nào đó. chú phan anh ở đây dường như cũng thế thì phải, cứ hơn tuần lại thấy chú đi xin lỗi ai đó một lần vì cái tội chưa biết trân trọng hoặc là trân trọng chưa đứng mức tình cảm của ai đó. lúc thấy chú lên mạn ngược mà xin lỗi cô teen này, hôm sau lại lấy đi thanh minh, giải thích với quý cô nào đó ở mạn xuôi. phần tôi xin thưa dù chưa cho tôi được thứ gì bao giờ (kể cả những gì nhỏ nhặt nhất) nhưng cứ nhắc đến tôi. anh sợ lỗ. phần bởi anh vốn trong sáng nên e dè xung quanh. vả lại sống lãi quen rồi khi lỗ dễ đâm ra khó chịu. cuối cùng viết cho lắm, mỉa mai cho lắm thì cốt cũng để để pr cho cái trang sắp có tên bsjvn.net, giờ nó thế này. trangsucbsj.blogspot.com.
(chú mark dạo này duyệt bài còn kinh hơn cả cộng sản)
x
(chú mark dạo này duyệt bài còn kinh hơn cả cộng sản)
x
0 Nhận xét